Thời hạn đại diện và phạm vi đại diện trong tố tụng dân sự

Thời hạn đại diện của người đại diện của đương sự trong tố tụng dân sự

Thời hạn đại diện là khoảng thời gian được xác định để người đại diện của đương sự thực hiện xong quyền, nghĩa vụ tố tụng dân sự. Vì vậy, trong khoảng thời gian đại diện, thẩm quyền đại diện, phạm vi đại diện có hiệu lực. Ngoài thời hạn này, người đại diện của đương sự không có thẩm quyền đại diện cho đương sự. Đối với trường hợp đại diện theo pháp luật, thời hạn đại diện không được ấn định cụ thể, mà được tính từ khi phát sinh quyền đại diện của đương sự, cho đến khi chấm dứt quan hệ đại diện hoặc đến khi kết thúc quá trình tố tụng dân sự. Đối với trường hợp đại diện theo ủy quyền, thời hạn đại diện phụ thuộc vào sự thỏa thuận của đương sự và người đại diện của đương sự. Thông thường, các bên trong quan hệ đại diện thỏa thuận cụ thể về thời hạn đại diện bằng cách xác định cụ thể thời điểm bắt đầu và thời điểm kết thúc đại diện. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, các bên không thỏa thuận hoặc thỏa thuận không rõ ràng về thời hạn đại diện hoặc khi hết thời hạn đã thỏa thuận, các bên vẫn tiếp tục thực hiện công việc đại diện. Trong các trường hợp như vậy, tùy từng điều kiện cụ thể mà pháp luật quy định hoặc Tòa án quyết định về thời hạn đại diện.

Thời hạn đại diện và phạm vi đại diện trong tố tụng dân sự
Thời hạn đại diện và phạm vi đại diện trong tố tụng dân sự

Phạm vi đại diện của người đại diện của đương sự trong tố tụng dân sự

Phạm vi đại diện là giới hạn người đại diện của đương sự thực hiện các quyền và nghĩa vụ tố tụng để bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp cho đương sự trước Tòa án. Phạm vi đại diện có sự khác nhau giữa đại diện theo pháp luật và đại diện theo ủy quyền.

+ Đối với quan hệ đại diện theo pháp luật là đại diện trong những trường hợp được pháp luật trao quyền (đại diện đương nhiên và đại diện chỉ định), do đó, người đại diện của đương sự xác lập, thực hiện giao dịch dân sự không phụ thuộc hoàn toàn vào ý chí của đương sự, và cũng khó để xác định phạm vi đại diện mà người đại diện của đương sự phải hành động trừ đại diện theo chỉ định. Thông thường, người đại diện theo pháp luật xác lập, thực hiện các giao dịch dân sự vì quyền lợi và nghĩa vụ của đương sự trên tinh thần trung thực, cẩn trọng và có lợi nhất cho đương sự, phạm vi đại diện dường như không bị hạn chế. Phạm vi đại diện theo pháp luật thường rộng hơn phạm vi đại diện theo ủy quyền. Do đương sự là người được đại diện trong trường hợp này có những đặc điểm đặc biệt như cá nhân chưa có đủ năng lực hành vi dân sự hoặc bị mất năng lực hành vi dân sự hoặc chủ thể là pháp nhân, tổ chức không thể tự mình thực hiện các quyền và nghĩa vụ của đương sự trong tố tụng dân sự; pháp luật quy định hoặc cơ quan có thẩm quyền chỉ định người đại diện của đương sự và họ sẽ có quyền thực hiện mọi quyền, nghĩa vụ của đương sự, thay mặt đương sự, vì quyền lợi và nghĩa vụ của đương sự mà không bị hạn chế trong một phạm vi nào.

+ Đối với quan hệ đại diện theo ủy quyền, được xác lập, thực hiện hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của người được đại diện và người đại diện, phạm vi đại diện được thể hiện rõ trong nội dung ủy quyền. Một trong những nguyên tắc cơ bản của tố tụng dân sự là quyền quyết định và tự định đoạt của đương sự, do đó đương sự có thể ủy quyền một phần hoặc toàn bộ quyền và nghĩa vụ tố tụng cho người đại diện. Vì vậy, phạm vi đại diện thường bị hạn chế trong một hoặc một số công việc, một hoặc một vài giai đoạn của công việc nào đó trong tố tụng dân sự và họ còn phải tuân theo những điều khoản khác pháp luật không quy định do đương sự nêu rõ trong nội dung ủy quyền. Người đại diện của đương sự chỉ được hành động trong phạm vi cho phép nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của đương sự.

Phạm vi đại diện theo ủy quyền có tính chất mềm dẻo, nên nó cũng thường là vấn đề dễ bị phá vỡ trong quan hệ đại diện giữa đương sự và người đại diện của đương sự. Điều đặc biệt là không có một quy chuẩn nào để xác định chính xác phạm vi ủy quyền mà phải dựa vào nội dung ủy quyền. Bên cạnh đó, nội dung ủy quyền lại phụ thuộc phần lớn vào ý chí của bên ủy quyền là đương sự, nếu ý chí của đương sự được xác định rõ ràng thì việc thực hiện công việc của bên được ủy quyền người đại diện cũng thuận tiện hơn và nếu Tòa án biết được phạm vi ủy quyền cũng sẽ dễ dàng hơn trong việc giải quyết vụ án và bảo vệ quyền lợi ích hợp pháp của đương sự một cách tối đa. Ngược lại, nếu phạm vi ủy quyền được thể hiện một cách chung chung, không rõ ràng sẽ gây khó khăn cho người đại diện của đương sự và Tòa án khi xác định giới hạn phạm vi ủy quyền.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *