Công nhận quốc tế là gì ? (khái niệm, hình thức, phương pháp, hệ quả pháp lý)

Sự xuất hiện và tồn tại trên trường quốc tế những quốc gia trẻ, mới giành được độc lập và việc thành lập tại nhiều quốc gia những chính phủ mới có quy chế pháp lý hoàn toàn khác với quy chế pháp lý của chính phủ đã tồn tại trước đó trong cộng đồng quốc tế tất yếu sẽ gây nên những phản ứng khác nhau cho các quốc gia, các chính phủ khác. Trước các sự kiện trên, các quốc gia, các chính phủ khác thường có những hành động nhất định nhằm thể hiện thái độ, phản ứng của mình, qua đó bày tỏ quan điểm của mình đối với sự kiện này. Đây là cơ sở đặt ra vấn đề công nhận trong luật quốc tế.

công nhận quốc tế
công nhận quốc tế

Khái niệm công nhận quốc tế

Công nhận quốc tế là hành vi chính trị – pháp lý của quốc gia công nhận dựa trên nền tảng các động cơ nhất định (chủ yếu là động cơ chính trị, kinh tế, quốc phòng) nhằm xác nhận sự tồn tại của một quốc gia hay CP mới trong cộng đồng quốc tế, khẳng định quan hệ của quốc gia công nhận đối với chính sách, chế độ CT, KT…của thành viên mới và thể hiện ý định muốn được thiết lập các quan hệ bình thường, ổn định với thành viên mới của cộng đồng quốc tế trong nhiều lv khác nhau của đời sống quốc tế .

Nói cách khác, Công nhận quốc tế là phương pháp bày tỏ thái độ một cách chính thức của các quốc gia và chủ thể khác của LQT đối với sự ra đời của quốc gia hay CP mới.

Hình thức công nhận quốc tế

Nhìn chung, có 3 hình thức công nhận chủ yếu được đua ra trong quan hệ quốc tế, đó là: công nhận de jure, công nhận de facto và công nhận ad hoc. Ba hình thức công nhận này biểu hiện 3 cấp độ công nhận khác nhau.

Tiêu chí công nhận de jure công nhận de facto công nhận ad hoc
Mức độ công nhận chính thức ở mức độ đầy đủ nhất, toàn diện nhất. công nhận chính thức nhưng chưa đầy đủ, chưa toàn diện hình thức công nhận không chính thức, quan hệ giữa các bên chỉ phát sinh trong một phạm vi nhất định nhằm giải quyết một vụ việc cụ thể, và quan hệ đó sẽ chấm dứt ngay sau khi hoàn thành công việc.
Động cơ chính trị thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối và thực sự muốn thiết lập quan hệ bình thường, toàn diện với bên được công nhận. Thể hiện sự thận trọng, e ngại và miễn cưỡng trong việc thiết lập quan hệ với bên được công nhận.

 

 
Tính chất là hình thức công nhận vĩnh viễn, không thể bị hủy bỏ. Là hình thức công nhận tạm thời, có thể bị hủy bỏ hoặc duy trì và nâng lên thành công nhận de jure, tùy thuộc vào động cơ công nhận. (VD: Anh công nhận de factor với LBXV năm 1921, đến 1924 công nhận đe jure).

 

là hình thức công nhận mang tính vụ việc.
Hệ quả pháp lý nhằm thiết lập quan hệ ngoại giao trên tất cả các phương diện. là cơ sở cho việc thiết lập các quan hệ lãnh sự và hợp tác chủ yếu trong lĩnh vực kinh tế, thương mại.

 

 

VD: Năm 1976 Mỹ thực thi chính sách cấm vận đối với Việt Nam, tuy nhiên trong thời gian này, Mỹ cũng tiến hành công nhận ad hoc với Việt Nam bằng cách ký một loạt các hiệp định song phương liên quan đến vấn đề tìm kiếm hài cốt liệt sỹ Mỹ mất tích tại Việt nam… Đến 1995: VN – Hoa Kỳ công nhận lẫn nhau ở mức độ de jure. 

Phương pháp công nhận quốc tế

Là cách thức mà các quốc gia thể hiện thái độ của mình. Luật quốc tế hiện đại không bắt buộc các quốc gia hay chủ thể khác phải áp dụng phương pháp công nhận cụ thể nào. Việc lựa chọn phương pháp công nhận hoàn toàn xuất phát từ sự lựa chọn của chủ thể công nhận. Thực tiễn quan hệ quốc tế cho thấy có 2 phương pháp công nhận thường được áp dụng là công nhận minh thị và công nhận mặc thị.

– Công nhận minh thị: Là sự công nhận được thể hiện rõ ràng, minh bạch, thông qua các hành vi rõ rệt, cụ thể của quốc gia công nhận trong các văn bản chính thức (như công hàm, văn kiện ngoại giao…) của bên công nhận hoặc trong các ĐUQT.

VD: Nga công khai tuyên bố công nhận độc lập của Nam Ossetia và Apkhazia
– Công nhận mặc thị: Là sự công nhận được thể hiện một cách kín đáo, ngấm ngầm mà bên được công nhận hoặc các quốc gia và chính phủ khác phải dựa vào tập quán hay các nguyên tắc suy diễn trong quan hệ quốc tế mới làm sáng tỏ được ý định của bên công nhận.

VD: – Hoa kỳ mặc nhiên công nhận Việt Nam DCCH khi ký kết Hiệp định Pari năm 1973 về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt nam.

Ngoài ra còn có phương pháp công nhận riêng lẻ và công nhận tập thể:

– Công nhận riêng lẻ: bằng hành vi pháp lý đơn phương của một quốc gia hay chủ thể khác của LQT và chỉ ràng buộc đối với chủ thể đó.

– Công nhận tập thể: Theo sáng kiến của một số chủ thể có vai trò nhất định, một nhóm quốc gia hay chủ thể khác của LQT. VD: Croatia – tách ra từ Liên bang Nam Tư cũ được CĐ Châu Âu công nhận tập thể năm 1992.

Hệ quả pháp lý của công nhận quốc tế

– Công nhận không tạo ra chủ thể mới của LQT, không tạo ra quyền năng chủ thể luật quốc tế của bên được công nhận nhưng việc công nhận là cơ sở để thiết lập, duy trì và phát triển quan hệ bình thường giữa các quốc gia.

VD: sau năm 1945, Việt nam DCCH trở thành 1 quốc gia độc lập và có đầy đủ quyền năng tham gia quan hệ quốc tế. Tuy nhiên, do chưa được hầu hết các quốc gia công nhận nên khả năng thực hiện quyền năng chủ thể LQT của VNDCCH bị hạn chế rất nhiều.Ví như việc tham gia LHQ. VNDCCH có nộp đơn yêu cầu. Tuy nhiên, theo thủ tục thông qua các nghị quyết của LHQ là phải có 9/15 phiếu (trong đó có 5 phiếu của các UVTT của HĐBALHQ), nhưng VN bị 3 quốc gia là Mỹ, Pháp và Trung Quốc bỏ phiếu phủ quyết với lý do các quốc gia này không công nhận VNDCCH là một quốc gia độc lập. Tuy nhiên, đến năm 1977 do có sự công nhận của hầu hết các quốc gia này nên VN đã trở thành thành viên của LHQ.

– Tạo cho quốc gia mới có điều kiện để tham gia vào các quan hệ quốc tế: Thiết lập quan hệ NG và quan hệ LS giữa bên CN với bên được CN, ký kết các ĐƯQT song phương, tham gia các tổ chức quốc tế, hội nghị quốc tế, tham gia giải quyết các vấn đề quốc tế có liên quan đến mình. (VD: 1991, Đài Loan nộp đơn xin gia nhập LHQ nhưng TQ phản đối mạnh mẽ với lập luận rằng ĐL chỉ là một phần lãnh thổ không thể chia cắt của TQ, do đó không có đủ tư cách tham gia).

– Tạo điều kiện cho quốc gia mới phát triển về mọi mặt: kinh tế, xã hội…

– Là cơ sở để giải quyết triệt để vấn đề quy chế pháp lý quốc gia. Nếu quốc gia không được công nhận sẽ gặp khó khăn khi tham gia quan hệ quốc tế (VD: không được hưởng quyền miễn trừ quốc gia).

công nhận quốc tế
công nhận quốc tế

Bài viết cùng chủ đề:

Mối quan hệ của Điều ước quốc tế và Tập quán quốc tế

Định nghĩa và đặc điểm tập quán quốc tế

Trên đây là tư vấn của luatthanhmai về chủ đề Công nhận quốc tế là gì ? (khái niệm, hình thức, phương pháp, hệ quả pháp lý). Nếu có thắc mắc hay vấn đề cần được tư vấn vui lòng liên hệ email: luathanhmai@gmail.com để được luật sư tư vấn hỗ trợ miễn phí.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *